![]() |
(Trần Trung Đạo, bìa trái và Đặng Xuân Xuyến, bìa phải) |
CẢM HỨNG VỀ BÀI
BÌNH:
‘ĐỌC, NHỚ CÂY ĐA CHÙA VIÊN GIÁC’
CỦA CHÂU THẠCH
![]() |
(Tác giả Thái Quốc Mưu) |
Nhà thơ Trần Trung
Đạo cùng thế hệ Nhà thơ, Nhà văn Đặng Xuân Xuyến. Cả hai thuộc thế hệ sau tôi,
Châu Thạch, Du Tử Lê,... Nhưng thơ của 2 Nhà thơ trẻ nầy (tất nhiên trẻ hơn
chúng tôi) vượt trội đáng ngạc nhiên.
Thơ của họ đơn
giản, chữ nghĩa không cầu kỳ, chẳng màu mè kỹ thuật. Còn thơ anh Du Tử Lê đọc
rất khó hiểu.
Xin kể chuyệt vui
rất thật. Những khi đi sinh hoạt văn học, hay khi trà đàm, có vài vị khen nức
nở thơ Du Tử Lê. Tôi hỏi: “Ông khen thơ
Du Tử Lê hay, vậy xin anh giúp tôi hiểu hay chỗ nào? Và, xin anh đọc vài câu
thơ mà anh tâm đắc nhất, cho rằng hay nhất.” Ông ta liến ú ớ hội tề!
Thơ Du Tử Lê rất
hay! Nhưng người đọc phải có kiến thức rộng. Phải có trình độ thưởng thức.
Nghĩa là thơ ông kén bạn đọc. Vì thế thơ Du Tử Lê khó đi vào đại chúng!
Đa số người ta khen
thơ ông hay, là khen hùa, khen kiểu ăn theo. Khen để cho mọi người thấy ta đây
cũng biết thưởng thức thơ của một Nhà Thơ có chân tài đích thực. Bởi họ nghĩ,
người ta khen mà mình không khen họ sẽ chê ta dốt!
Còn thơ của Trần
Trung Đạo, của Đặng Xuân Xuyến không cầu kỳ, ý thơ mộc mạc, tứ thơ trong sáng,
không cố tình “chọn chữ nghĩa cao siêu (?) để ghép thành thơ”. Bởi vậy, Thơ dễ
đi sâu vào quần chúng. Người giàu kiến thức đến kẻ dôn dốt như tôi không đọc
thì thôi, đọc thì biết ngay, hiểu ngay tác giả muốn gởi gắm gì đến mình. Do đó,
dễ đi sâu vào lòng đại chúng. Ai cũng thích!
Nhà thơ Lý Bạch,
tức Li Bai (李白), tự Thái Bạch (太白), hiệu Thanh Liên cư sĩ (青莲居士), sanh ngày 19
tháng 5, 701 sau Công nguyên, mất năm 762. Được giới học thuật Trung Hoa tôn
vào hàng Thi Vương, đã nói (đại khái):
- “Làm thơ để cất vào tủ thì làm thế nào cũng
được. Còn, làm thơ để phổ biến rộng rãi cho mọi người cùng đọc, thì làm sao cho
người đọc, hiểu ý thơ, và, biết tác giả muốn gởi gắm gì đến cho mình.”
Cùng quan điểm đó,
nhưng Bạch Cư Dị, (白居易) tự Lạc Thiên (樂天), hiệu Hương Sơn cư sĩ (香山居士) và Tuý
ngâm tiên sinh (醉吟先生), người Hạ Khê (nay thuộc Thiểm Tây). sinh ngày 3-3-772 -
846, sau Tây Lịch. Có tính xác thực hơn.
Khi làm xong 1 bài
thơ, Bạch Cư Dị gọi hết gia nhân lại, đọc vài lần cho họ nghe, rồi hỏi: “Hiểu
không?”. Ông đọc, hỏi, chỉnh, sửa, đến khi nào trong đám gia nhân ấy đều nghe
hiểu hết, ông mới thỏa mãn. Bài thơ hoàn tất!
Lứa tuổi tôi, có
vài “nhà thơ”, khi sáng tác 1 bài thơ, họ có “nghi thức” rất đĩnh đạt, bệ vệ,…
Như, đem chiếc ghế tựa ra trước hiên nhà, đặt bình với chung trà nhỏ trên bệ
lan can, họ tựa đầu vào ghế, miệng phì phà điếu thuốc, mắt lim dim thả hồn vào
cõi thơ,… trông rất ư là… “thi sĩ”. Khi viết xong, họ rất tâm đắc, rung đùi,
ngâm nga để thả hồn vào… cõi thơ
Báo chí ở Mỹ, hầu
hết báo Free, nhà báo sống với tiền quảng cáo. Họ lấy tiền quảng cáo in báo 1
phần, phần còn lại trả chi phí, phần còn lại là lãi.
Sau khi báo in
xong, họ đích thân hoặc thuê người chở báo đi bỏ những nơi có quảng cáo trên
báo họ. Bởi vậy họ cần rất nhiều độc giả săn, tìm báo của họ.
Còn các cơ sở
thương mại có quảng cáo trên báo chí, họ rất thích những tờ báo được nhiều bạn
đọc săn tìm. Và, những nhà “thi sĩ” như kể trên, khi thấy bài thơ của họ được
tờ báo nào đăng, thì. Họ đi săn tờ báo có in thơ họ gom về để kỷ niệm, hoặc…
tặng bạn bè.
Chính vì thế, bất
cứ kẻ nào hễ có tiền, đều có thể ra tờ báo rất dễ dàng. Không cần chuyên môn.
Nên đa phần những ông chủ báo như thế, họ rất “đói” bài. Bởi họ không biết viết
lách. Sau nầy có báo mạng, họ cứ copy bài trên mạng rồi in vào tờ báo của mình.
Do đó, những tờ báo ấy khó thu hút nhiều bạn đọc. Vì bài trên báo họ có tới
80%, 90% độc giả đã xem trên mạng rồi.
Cá nhân tôi, may
mắn biết chút viết lách, nhờ vậy có rất nhiều thân hữu trong giới cầm bút
trước, sau 4/75. Khi họ có bài thì: “Ê!
Thái Quốc Mưu, cho bài nầy đi sớm nha!” Tôi liền đáp: “Tuân lệnh!”.
Còn, khi layout,
cuối bài còn chỗ trống, tôi liền viết ngay bài thơ hoặc câu chuyện cười
trám vào khoảng trống ấy. Tùy theo khoảng trống ấy rộng, hẹp.
Bởi thế, cách làm
thơ của tôi rất đơn giản, vì không có thời gian bày vẻ trịnh trọng. Để cho kẻ
khác nhìn vào biết, “Ta đây là thi sĩ đang nhã ngọc phun… thơ”.
Tôi nghĩ, có lẽ hai
Nhà thơ trẻ Trần Trung Đạo, Đặng Xuân Xuyến là bạn đồng hành với tôi trong cách
sáng tác. Khi sáng tác, chỉ cần mở máy computer ra gõ cạch cạch. Năm mười phút
sau, tác phẩm thơ ra đời. Văn thì lâu hơn.
Họ viết đơn giản,
không cầu kỳ, có sáng tạo riêng, không theo lối mòn của ai cả. Thế mà, ý thơ
cao sâu, thi tứ rạt rào.
Thơ hai bạn trẻ của
tôi mỗi ngày một thăng thiên. Tôi quý mến họ trong tình bạn vong niên. Về thi
tài, tôi luôn tôn trọng họ.
Tôi cám ơn Nhà Bình
luận Châu Thạch đã cho tôi đọc, “ĐỌC “NHỚ CÂY ĐA CHÙA VIÊN GIÁC” - THƠ TRẦN
TRUNG ĐẠO”.
Cám ơn Châu Tiên Sinh
đã cho tôi đọc bài cảm nhận tuyệt vời. Chính bài cảm nhận của Tiên Sinh đã gợi
cảm hứng tôi viết bài nầy.
------
(Đọc thêm: https://www.facebook.com/muu.thai.3/posts/1365338570340330)
Mời
nhấp chuột đọc thêm:
- Các bài viết của
(về) tác giả Thái Quốc Mưu0
- Các bài viết của
(về) tác giả Châu Thạch0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Bàng0
- Các bài viết của
(về) tác giả Dương Ninh Ninh0
- Các bài viết của
(về) tác giả Vũ Thị Hương Mai0
- Các bài viết của
(về) tác giả Bùi Đồng0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đỗ Anh Tuyến0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Thanh Lâm0
- Các bài viết của
(về) tác giả Chử Văn Long0
- Các bài viết của (về) tác giả Nguyễn Đăng Hành0
*.
Atlanta, 14 tháng 12/2019
THÁI QUỐC MƯU
Địa chỉ: 6395 GlenBrook Dr.
Tucker, GA 30084, USA - Hoa Kỳ.
Email: thaiquocmuu1@aol.com
Điện thoại: 404-747-5025
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét