PHÙ DU
Truyện
ngắn của Đặng Xuân Xuyến
Diễn
đọc: Phạm Giang / Người Kể Chuyện
1.
Điện thoại réo. Là số lạ, hắn
không nghe. Chuông đổ dài inh ỏi đến chục cuộc, điếc tai, hắn mới chịu nhấc
máy.
Vừa mới: - "Vâng. Tôi
đây..." đã nghe chát chúa phía đầu dây bên kia: - Đang vần con nào mà mãi
mới chịu nghe điện thoại thế?
Hắn nhíu mày, cộc lốc:
- Ai đấy?
- Em đây. Miu Miu bé bỏng đây.
Hắn giật thót người, suýt đánh
rơi điện thoại.
Phía đầu dây bên kia phá lên
cười, đắc chí: - "Ngạc nhiên lắm phải không? Lát em gửi địa chỉ, tối đến
em.". Rồi cụp máy. Hắn thần người. Mặt bạc ra. Mồ hôi rịn trên trán, môi
mấp máy không thành tiếng....
*
*
*
Cửa vừa khép. Nàng lao vào,
ngấu nghiến hắn, bàn tay cuống cuồng sục sạo. Hắn đẩy nàng ra, uể oải: -
"Anh mệt! Để khi khác.". Nàng nhíu mày, nhếch miệng: - "Anh vào
tắm đi. Em đợi.". Hắn gượng gạo: - "Nhưng hôm nay anh mệt…".
Nàng trầm giọng: - "Anh vào tắm đi.". Rồi cúi xuống, bật nhạc.
Khẽ nghiêng đầu, hất tóc sang
vai, nàng nheo nheo mắt nhìn hắn như thách thức, như khêu gợi.
Điệu nhạc valse “Chúng ta không
thuộc về nhau” của Sơn Tùng M.T.P da diết cất lên.
Hắn uể oải vào phòng tắm.
2.
Nàng nhặt được chồng trong một
tiệc sinh nhật.
Bạn nàng, chủ nhân bữa tiệc,
than: - Anh họ tao đẹp trai, giàu có nhưng nhát gái lắm, hơn 30 tuổi rồi mà vẫn
độc thân...
Gặp thằng đẹp trai, giàu có mà
lại ngờ nghệch chuyện trai gái thì nàng phải tóm. Ngu sao mà thờ ơ!
Nàng tủm tỉm cười với những
toan tính.
Khẽ nghiêng người thả thính gã
trai độc thân vì nhát gái... Vài tháng sau, nàng thành chị dâu đứa bạn.
Vài năm sau, khi đã lừa được
anh chồng đẹp trai, giàu có sang tên khối tài sản đồ sộ nàng nộp đơn ra tòa để
sống với tình yêu đích thực của nàng - Lão Đại Gia giàu có và chịu chơi, duy
nhất chỉ có khuyết điểm là tuổi tác nhiều gấp rưỡi số tuổi của bố nàng.
3.
Hắn, là bạn chí cốt của một
nhân viên mẫn cán rất được Lão Đại Gia tin dùng.
Gặp hắn trong tiệc rượu Lão Đại
Gia chiêu đãi nhóm nhân viên mẫn cán, nàng bị giày vò bởi khuôn mặt đẹp đĩ bợm
của hắn. Nàng thèm được chiếm đoạt cơ thể cuộn cơ bắp nhưng mơn mởn nét nai tơ
của hắn. Nàng thèm được đôi môi dày dày cong cong hình trăng khuyết của hắn mơn
man, chà xát cơ thể. Kinh nghiệm tình trường cho biết, đôi môi hắn là ẩn tướng
của kho báu khoái lạc, sẽ cho nàng thỏa thuê ngụp lặn trong những man dại...
Nàng nhẹ nhàng thả thính.
Nàng dịu dàng khêu gợi.
Hắn, gã trai mới lớn chưa biết
mùi đàn bà từ từ vào bẫy...
*
*
*
Ném xấp ảnh lên bàn, gã mặt
choắt cạ cạ lưỡi dao, thủng thẳng:
- Mày chỉ được phép chọn 1
trong 2. Một là cắt chim. Hai là không cắt chim nhưng phải thỏa mãn nhu cầu
sinh lý của Đại Phu Nhân đủ 90 ngày. Chọn một hay hai, mày cũng phải tránh xa
Tiểu Phu Nhân. Nếu vi phạm, chúng tao lấy cái đầu của mày làm đồ chơi.
Hắn tái mặt, lí nhí:
- Dạ. Vâng. Em chọn 2 ạ.
Gã mặt choắt rót rượu, đẩy một
ly đến trước mặt hắn:
- Nhấm nháp đi để lấy tinh thần
phục vụ đại phu nhân.
Hắn cầm vội ly rượu, tay run
run.
Gã ngồi bên, mặt nhăn nhúm
những sẹo, hất hàm:
- Hết đi, thằng điếm.
Hắn vội ngửa cổ, một hơi cạn
đáy.
Rít hơi thuốc rõ dài, rồi nheo
mắt khinh bỉ nhìn hắn, gã mặt sẹo đứng dậy, khoát tay:
- Theo tao. Thằng điếm.
Hắn lập cập lên xe.
*
*
*
Hắn được chở đến một ngôi biệt
thự 2 tầng dạng tân cổ điển, nằm giữa khu vườn nồng nặc mùi hoa sứ. Chưa kịp
ngó nghiêng xung quanh, hắn đã bị đẩy vào một gian phòng tối om cùng tiếng cười
gằn của gã mặt sẹo:
- Cởi quần áo ra và thể hiện
tay nghề đi, thằng điếm.
Một bóng người lao vội về phía
hắn.
Hắn lùi lại, né tránh, tay gồng
lên, cố đẩy khối thịt đồ sộ ra xa, miệng lắp bắp: - "Bật điện! Bật
điện!". Gã mặt sẹo chửi đổng: - "Mẹ mày! Thích sáng à.". Và thò
tay vào bật điện.
Hắn hốt hoảng khi đối diện với
một thân thể lõa lồ, phì nộn, cặp mắt ti hí đang giương lên, hau háu nhìn hắn.
Chóp chép miệng, nước miếng tứa
ra từ 2 khóe mép, chảy dài xuống khuôn mặt nung núc những thịt, Đại Phu Nhân
sấn đến, nhấc bổng hắn, vất tọt lên giường. Hắn vùng dậy, bỏ chạy. Đại Phu Nhân
nhoài người, túm tay, giật lại. Hắn ngã sóng xoài, cằm va vào chân giường, toét
máu.
Xốc hắn đứng dậy, Đại Phu Nhân
chằm chằm nhìn vào khuôn mặt trắng bệch của hắn rồi hềnh hệch cười...
Nhẹ nhàng hất hắn lên giường,
Đại Phu Nhân đổ ập người xuống. Hắn thất thần, nhắm mắt…
*
*
*
Hắn thở phào khi chỉ bị xây sát
phần mềm. Vụ “va quệt” với Đại Phu Nhân chỉ để lại vết sẹo nhỏ dưới cằm, phải
thật tinh mắt mới nhìn thấy. Khuôn mặt hắn vẫn quyến rũ, vẫn tỏa đủ nét dâm
đãng để mời gọi những kẻ khát tình. Hắn nhếch miệng cười, rồi buông tiếng chửi:
- Mẹ con đĩ! Bao giờ mới hết
thời hạn 90 ngày. Khốn nạn! Tự dưng lại thành món đồ chơi của con nặc nô biến
thái...
Với tay lấy bao thuốc, hắn rút
điếu thuốc định châm lửa nhưng nghĩ sao lại vò nát điếu thuốc, rồi nhăn mặt
chửi đổng:
- Mẹ đồ đĩ! Vì mày mà đời tao
khốn nạn!
Đĩ nào? Là Đại Phu Nhân hay
Tiểu Phu Nhân? Hay chính bản thân hắn?
Chuông điện thoại đổ dồn, ing
tai khá lâu hắn mới miễn cưỡng nghe máy, rồi buông tiếng chửi:
- Mẹ! Đồ chó!
Hắn quơ vội chiếc áo, đứng
trước gương chỉnh trang lại chút nhan sắc rồi bước nhanh ra cửa.
4.
Gã mặt choắt nhét tập mỹ kim
vào túi, hất hàm bảo hắn:
- Ngồi xuống đi. Hôm nay không
phục vụ Đại Phu Nhân mà phục vụ một vị khách đặc biệt.
Rồi quay sang bảo gã trai lạ
ngồi bên:
- Thằng em nói cụ thể với thằng
điếm này. Nó sẽ làm theo đúng yêu cầu của chú.
Gã trai lạ nhìn hắn có chút
ngập ngừng, rồi huỵch toẹt:
- Tớ muốn đêm nay cậu ngủ với
vợ tớ... Diễn thật sung vào.
Hắn tròn mắt, ngắc ngứ.
Gã mặt choắt lừ mắt:
- Đấy không phải việc của mày.
Hắn chửi thầm. Mẹ chúng mày! Lũ
chó! Có thằng chồng nào lại lập mưu đưa vợ vào khách sạn, lừa cho vợ uống thuốc
kích dục rồi thuê trai lạ hành lạc để dàn cảnh “bắt tại trận”, ép vợ ký đơn ly
dị và “tự nguyện” từ bỏ quyền làm mẹ?! Chỉ có lũ súc sinh chúng mày mới nghĩ ra
trò khốn nạn như thế.
Hắn mím môi, tay từ từ nắm
chặt.
Gã mặt choắt hiếng mắt nhìn
hắn, e hèm một cái, rồi liếc xuống lưỡi dao đang mạnh tay tăng tốc cạ cạ mặt
bàn.
Hắn đưa mắt nhìn ra cửa, đầu
thấp dần, thấp dần.
*
*
*
Hắn thở phào..
Hắn đã diễn trọn vai thằng điếm
rẻ tiền giúp gã chồng đê tiện đuổi người vợ trẻ tội nghiệp ra đường.
Tạt vào quán bia vỉa hè, hắn
uống cạn ba cốc liên tiếp nhưng cái cảm giác nhớp nháp trên người hắn vẫn bám
riết không tan. Hắn nhíu mày vỗ vỗ vào xấp tiền, miệng lẩm bẩm: - Nốt vài vụ
rồi biến. 90 ngày với mụ nặc nô cũng sắp hết rồi.
Điện thoại đổ chuông. Hắn nhấc
máy, cộc lốc:
- Gì nữa?
Giọng Miu Miu gấp gáp, run rẩy:
- Anh đang ở đâu? Lão Đại gia
biết hết rồi...
Hắn điếng người, loạng choạng
suýt ngã.
Hắn định đứng dậy thì tiếng rít
phanh chói tai vang lên ngay lề đường. Một chiếc xe đen trờ tới. Gã mặt choắt
cùng gã mặt sẹo bước xuống. Hắn loạng choạng ngã bệt xuống sàn.
Chậm rãi rút lưỡi dao cạ cạ vào
thành xe, gã mặt choắt rít giọng:
- Mày coi lời tao như nước đổ
lá khoai à?
Hắn tái mặt, lắp bắp:
- Em... em chỉ...
Gã mặt choắt cười nhạt:
- Mẹ thằng điếm, tiền cũng muốn
mà gái cũng không buông thì phải trả giá.
*
*
*
Hắn bị tống lên xe. Chiếc xe
đen lao vút đi, bỏ lại quán bia vỉa hè với những ánh mắt tò mò, ngơ ngác.
Hắn nằm co quắp trên sàn xe,
mắt trợn trừng nhìn trần xe tối thui. Hình ảnh khuôn mặt phì nộn của Đại Phu
Nhân, nụ cười lẳng lơ của Miu Miu và gương mặt thất thần của người vợ trẻ bị
hắn làm nhục trong khách sạn cứ xoay vần, nhảy múa trước mắt.
Xe dừng lại trước cổng ngôi
biệt thự tân cổ điển quen thuộc. Nhưng lần này, gã mặt sẹo không đẩy hắn vào
phòng của Đại Phu Nhân. Hắn bị lôi xềnh xệch vào căn hầm tối phía sau vườn, nơi
nồng nặc mùi ẩm mốc lấn át cả mùi hương hoa sứ.
Lão Đại Gia ngồi đó, thong thả
nhấp trà. Bên cạnh là Miu Miu – Tiểu Phu Nhân của lão – đang quỳ mọp dưới sàn,
tóc tai rũ rượi, khuôn mặt sưng húp. Lão nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến đáng
sợ:
- Mày trẻ, đẹp và diễn giỏi.
Nhưng mày quên mất một điều: Con chó được thuê để trông nhà thì đừng có ý định
trèo lên giường chủ.
Hắn quỳ sụp xuống, đôi môi dày
hình trăng khuyết – thứ vũ khí từng giúp hắn ngụp lặn trong khoái lạc – mấp máy
không ra hơi:
- Đại ca... em sai rồi... cho
em một con đường sống...
Lão Đại Gia đặt chén trà xuống,
khẽ gật đầu.
Gã mặt choắt thủng thẳng bước
lại gần hắn. Nhìn lưỡi dao sắc lạnh trên tay gã mặt choắt đang từ từ hạ xuống,
hắn nhắm nghiền mắt lại. Một cảm giác buốt nhói dội lên rồi hắn lịm đi...
5.
Hắn tỉnh dậy trên một chiếc
giường xa lạ, đầu óc quay cuồng.
Hắn không còn ở trong biệt thự,
mà trong một phòng trọ tồi tàn. Bên cạnh hắn là một xấp tiền lẻ nát bươm cùng
mảnh giấy loằng ngoằng mấy chữ: "Vốn liếng của mày chỉ đến thế. Đi mà kiếm
sống đi, thằng điếm."
Hắn nhếch môi cười, nụ cười méo
mó trên khuôn mặt vẫn còn vương những nét đẹp trai, đĩ bợm.
Điện thoại trong túi áo bỗng
rung lên. Một số lạ hoắc. Hắn run rẩy nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng đàn
ông sắc lạnh: - "Ngay ngày hôm nay mày phải biến khỏi xứ này càng xa càng
tốt..."
Hắn buông thõng tay, mắt vô hồn
nhìn vào khoảng không tối om trước mặt. Hóa ra, tất cả những hào nhoáng, những
cuộc mua bán tình dục, những cuộc tình gấp gáp, những xấp tiền đô-la dính đầy
mùi nhục dục mà hắn dày công đánh đổi, chung quy cũng chỉ là một kiếp phù du.
Đời hắn là một canh bạc, mà ở đó, hắn vừa là con bài, vừa là kẻ thua cuộc trắng
tay.
*.
Viết xong sáng 29 tháng 01/2026
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét