VỀ CÂU KẾT 2 BÀI THƠ
'THĂM BẠN' VÀ 'ĐỒNG VỌNG'
CỦA NHÀ THƠ ĐỒNG THỊ CHÚC
Khi đọc cảm nhận của tôi về bài thơ "Thăm
Bạn" của nhà thơ Đồng Thị Chúc, nhà thơ Khang Minh có chút băn
khoăn về câu kết bài thơ: “Phải chi nữ sĩ
Đồng Thị Chúc cho thêm hai câu kết nữa thì hay quá Đặng Xuân Xuyến, vì đọc tới
câu "Một cơn gió lạc bùi ngùi bay qua" có cảm giác thiêu thiếu cái gì
đó, bài thơ chưa thể khép lại ở câu này được! Tiêng tiếc là!”. Tôi lại nghĩ
khác anh, câu kết bài thơ như thế là hợp lý, tròn trĩnh mà còn gợi rất nhiều
sau khi đã đọc bài thơ. Nếu nhà thơ Đồng Thị Chúc thêm một vài câu thơ nữa sẽ
làm bài thơ kém duyên, mất hay.
Chuyện về một câu thơ, thậm chí cả bài thơ có những cảm nhận
trái ngược là lẽ thường. Người này bảo hay, người kia bảo bình thường, hoặc
người này hiểu thế này, người kia hiểu thế kia cũng là "chuyện thường ở
huyện". Thơ mà! Thế nên dân gian mới gắn cho thơ, cho nhà thơ những cặp
từ: “thơ thẩn”, “lẩn thẩn”,...
Trở lại chuyện câu kết bài thơ “Thăm Bạn” của nhà thơ
Đồng Thị Chúc.
Bài thơ thật ngắn, chỉ có 6 câu nhưng chứa đựng nhiều nỗi
niềm:
THĂM BẠN
Ghé nhà cửa đóng then
cài
Đầy sân lá rụng thềm
ngoài rêu phong
Dạo quanh trong khoảng
thinh không
Mắt đưa tìm bóng, nào
trông bóng người
Đành lòng quay gót trở
lui
Một cơn gió lạc bùi ngùi
bay qua.
*.
ĐỒNG THỊ CHÚC
Nhất là câu kết: "Một
cơn gió lạc bùi ngùi bay qua" gợi nhiều cảm xúc với tâm trạng hụt
hẫng, chán chường xen lẫn chút hờn tủi, cộng thêm chút hoang mang, lo lắng khi
nhà thơ chợt nghĩ chuyện không hay của tuổi già có thể đến với bạn mình...
khiến người đọc gai gai người, cùng hụt hẫng, thảng thốt theo tâm trạng chới
với, "bùi ngùi" của nữ sĩ họ Đồng.
Một câu kết hợp lý, tròn trĩnh, vừa gợi cảm xúc để người đọc
thăng hoa, vừa "đóng lại" để cảm xúc về chuyến "Thăm bạn"
không lan man, loãng chuyện... Nếu nhà thơ thêm một vài câu thơ nữa sẽ phá mất
bài thơ hay vì bố cục bài thơ đã chặt chẽ, câu kết bài thơ hợp lý và gợi được
nhiều cảm xúc như thế, người có tay nghề sẽ không ai làm thế cả.
Hay bài thơ "Đồng Vọng", một trong số những
bài thơ hay của nhà thơ Đồng Thị Chúc, có câu kết lửng cũng thật hay, để lại
nhiều ám ảnh với người đọc.
Bài thơ lấy cảm xúc từ câu chuyện có thật: Một lần trên
đường đến cơ quan làm việc, bà "gặp
đôi anh chị tuổi trung niên nét mặt khắc khổ, anh mặc bộ quân phục sỹ
quan đã cũ, chị mặc cái áo xanh đã bạc màu, đèo nhau trên chiếc xe
đap cà tàng", "đang đi
thì xe đạp của họ xịt lốp và họ phải xuống xe loay hoay xem xét.".
Nhìn họ, bà trào dâng cảm xúc rất lạ, và sau đấy một thời gian, bài thơ "Đồng
Vọng" được ra đời:
ĐỒNG VỌNG
Hai người tình
Ngồi bên nhau
Hai mái đầu
Điểm bạc.
Chiếc áo anh đang mang
Vương bụi thời trận
mạc
Chị – thân hình khô
xác
Nép bên bờ vai anh
Vẫn trong chiếc áo
xanh
Bạc qua mùa chờ đợi.
Trăng soi từ vời vợi
Gió về từ xa xăm...
*.
Hà Nội, Tháng 02-1992
ĐỒNG THỊ CHÚC
Cũng theo kể lại của nhà thơ Đồng Thị Chúc thì "đôi anh chị" ấy đã già, đã quá cái
tuổi sung sức để thực hiện ước mơ thay đổi số phận. Họ có gì để thay đổi số
phận khi họ chỉ có "thân hình khô
xác" với mái tóc "điểm bạc"
cùng tài sản giá trị nhất cả về vật chất lẫn tinh thần là "chiếc áo xanh" "Bạc qua mùa chờ đợi" giờ đã là ký
ức, là kỷ niệm tình yêu một thủa?! Với họ, một bữa cơm ngon, một giấc ngủ đằm
sâu hơn khi bớt đi được một chút canh cánh chuyện cơm áo gạo tiền đã là xa xỉ
với ước mơ của họ thì nói gì đến ước mơ đổi đời, được giàu sang phú quý viển
vông ở tận đẩu đâu. Hai câu kết: "Trăng
soi từ vời vợi / Gió về từ xa xăm... " chỉ gợi ký ức xa vời, chả có
giá trị với thực tại. Đau nhưng mà thực và cũng vì cái đau ấy mà bài thơ mới
nhiều ám ảnh.
Đọc "Đồng Vọng", với hai câu thơ
thật hay: "Trăng soi từ vời vợi /
Gió về từ xa xăm... ", thể hiện sự tìm tòi và sáng tạo của nhà thơ
Đồng Thị Chúc, tôi chợt nhớ đến những câu thơ như những lát cắt trần trụi, đau
đáu xót xa của nhà thơ Phạm Đức Mạnh:
"Tháng Tư
những người lính kiệt
sức vì đạn bom
thoi thóp sống
lết tìm nhau
nhặt mảnh vụn xuân thì
đang trôi mất
hàn rỉ sét chiến tranh
bó vết thương lòng kiếm
tìm đồng đội."
(Tháng Tư Màu Nhớ)
Những câu thơ trần trụi đến phũ phàng là tiếng lòng nhà thơ Phạm Đức Mạnh xót xa trước chính sách đãi
ngộ hoặc chưa thỏa đáng hoặc còn nhiều thiếu sót của cơ quan chức năng đối với
những chiến binh vừa bước ra khỏi cuộc chiến. Những câu thơ: "những người lính kiệt sức vì đạn bom / thoi
thóp sống / lết tìm nhau / bó vết thương lòng kiếm tìm đồng đội” thật đau
và đắng ngắt.
Cả hai bài thơ "Tháng Tư Màu Nhớ" và "Đồng
Vọng" đều xót xa trước hiện thực cuộc sống của người cựu chiến
binh hoặc được đãi ngộ chưa thỏa đáng hoặc đãi ngộ chỉ mang ý nghĩa tượng trưng.
Hai bài thơ với hai gam màu khác nhau, hai cách viết khác nhau: một bên mang
gam màu "kỷ yếu", thời sự của Hội chứng chiến tranh, và người viết
đang cố gắng tìm tòi để làm mới diện mạo thơ mình theo cách viết "hiện
đại", một bên là những lát cắt của cuộc sống thường nhật với gam màu dung dị
của cuộc sống, và người viết chỉ nhẩn nha tìm tòi, sáng tạo theo lối viết nhẹ
nhàng, nền nã đã định hình để phả vào thơ hương sắc chân thực của cuộc sống.
Khác, nhưng cả 2 bài thơ đều là tiếng lòng của người cầm bút có trách nhiệm với
tình yêu quê hương đất nước.
Sở dĩ tôi nhắc đến bài thơ "Tháng Tư Màu Nhớ"
của nhà thơ Phạm Đức Mạnh bởi khi đọc những câu thơ tái hiện hình ảnh vợ chồng
người cựu chiến binh trong bài thơ "Đồng Vọng" tôi chợt liên tưởng
tới hình ảnh người lính trong Hội chứng chiến tranh đã được thể hiện ở nhiều
thể loại văn học nghệ thuật, hoàn toàn không có ý như đặt lên bàn cân để so
sánh giá trị nghệ thuật giữa 2 bài thơ và tài thơ của 2 nhà thơ.
Trở lại bài thơ "Đồng Vọng" với 2 câu thơ kết
thật hay, và không quá lời nếu nói đây là 2 câu thơ tài hoa của nhà thơ Đồng
Thị Chúc:
"Trăng soi từ vời
vợi
Gió về từ xa
xăm..."
Một cái kết mở với những hình ảnh thật đẹp cho sáng tác thơ
ca nhưng lại thật đau, thật đắt để bạn đọc liên tưởng tới tương lai vợ chồng
người cựu chiến binh đã đợi chờ nhau suốt chiều dài cuộc chiến tranh thống nhất
đất nước: Phía trước vợ chồng họ là "Trăng",
là "Gió", là những thứ chỉ
dành cho thơ ca, những thứ chỉ dùng cho “đời
sống tinh thần”. Đã vậy "Trăng"
còn "soi từ vời vợi",
"Gió" còn "về từ xa xăm", lại thêm ba dấu chấm
lửng ở câu thơ cuối bài như mũi kiếm xoáy thêm sâu vào tương lai của vợ chồng
người cựu chiến binh...
“Đồng Vọng” đã vượt lên trên sự cảm thông của nhà thơ Đồng Thị
Chúc trước tương lai mờ mịt của vợ chồng người cựu chiến binh để cất lên tiếng
nói chân thực, trách nhiệm của người cầm bút với quê hương đất nước mong được
gửi tới Đảng và Nhà nước!
Thật tiếc, khi tuyển chọn "Đồng Vọng" in trong
thi phẩm "Những Gương Mặt Mới", cố thi sĩ Trinh Đường đã thêm 2 câu:
"Tiếng chim gì da diết / Hay từ
quy thương xuân.” vào cuối bài thơ, mà theo ông để “cho thêm phần da
diết." nhưng ông đâu ngờ chính 2 câu thơ "thêm ấy" đã làm cho
bài thơ mất đi tính "chiến đấu", giảm hẳn sự ám ảnh với người đọc vì
thế mà bài thơ kém hay.
*.
Hà Nội, đêm 03 tháng 03.2021
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét