Thứ Hai, 13 tháng 4, 2026

12 KHÚC ĐỘC VẬN TRƯỜNG THIÊN - Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

 


12 KHÚC ĐỘC VẬN TRƯỜNG THIÊN

- Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

 

Tôi lại thở dài ngó xa xăm

 

Tôi xa làng Đá đã nhiều năm

Từ độ người ta tuổi chớm Rằm

Cái tuổi xúi người say má thắm

Thả hồn mơ mộng mãi xa xăm

 

Tôi nhớ, người ta một cuối năm

Giữa chiều mưa ấy rét căm căm

Mặc tôi thảng thốt chặt tay nắm

Vẫn nhẹ lắc đầu ngó xa xăm.

 

Tôi biết người ta với làng Chằm

Ân tình riêng nặng đã nhiều năm

Người ta lại giỏi cam chịu lắm

Mặc kẻ làng Chằm biệt biệt tăm.

 

Tôi về làng Đá mỗi cuối năm

Nhìn người hóa đá giữa đêm Rằm

Tuổi xuân tự lấp sâu vạn dặm

Tôi lại thở dài, ngó xa xăm...

*.

Hà Nội, 26 tháng 01 năm 2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Về thăm Hà Nội

- viết tặng Nguyễn Minh-

 

Tôi xa Hà Nội, xa Hà Nội

Mới đó thôi mà bấy năm trôi

Bạn cũ gặp nhau nhìn rất vội

Nụ cười te tẻ hé trên môi.

 

Ờ gió heo may đã mỏng rồi

Mây chiều cũng ít bảng lảng trôi

Giờ còn ai đợi canh chừng tối

Dụ một tiếng reo thả chỗ ngồi?!

 

Tôi lặng nghe lòng chất vấn tôi

Người ta giờ đã khác xưa rồi

Thời gian thì cứ trôi vồi vội

Tôi lại giam mình góc xa xôi.

 

Tôi biết nhưng mà biết vậy thôi

Chuyện xưa còn giữ được mấy hồi

Tôi về Hà Nội thăm Hà Nội

Mua chút niềm riêng ngủ quên rồi...

*.

Hà Nội, ngày 9 tháng 2-2025

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Tôi biết

 

Tôi biết người ta cố quên tôi

Ước thề chỉ để thoảng đầu môi

Gặp tôi người cứ ne né vội

Như sợ chạnh buồn phía xa xôi

 

Tôi đã dằn lòng phải thế thôi

Người ta giờ đã khác xa rồi

Chữ tình khéo bẻ thành trăm lối

Dụ khách say tình, lén chuốc vôi.

 

Tôi sẽ về thăm lại lần thôi

Để nghe gió lạnh thốc mé hồi

Để xem u uẩn chiều loang lối

Để ngó mây trời lững lững trôi.

*.

Hà Nội, ngày 06 tháng 03-2024

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Em rủ rỉ rằng...

 

Em rủ rỉ rằng chỉ hôm nay

Gom mây nhột gió để nhốt ngày

Chả cần vịn đến lời bỏng cháy

Mà ánh trăng cuồng líu ríu say.

 

Em lại thì thầm chỉ đêm nay

Vãi trăng rắc sáng trải làm ngày

Cuộn gió làm mồi nhen lửa cháy

Cho khối kẻ khờ ngất ngư say.

 

Em lại... Ừ thì, ta đêm nay

Kê nắng làm đêm gió làm ngày

Vì em ta nguyện làm mồi cháy

Đốt cạn đêm cuồng líu qíu say!

*.

Hà Nội, đêm 23 tháng 10/2023

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Cạn lòng

- viết tặng 1 người -

 

Ta trở về làng buổi chớm Đông

Đường xưa nhạt nắng vẹt gió đồng

Gió chiều xưa đấy sao mà lộng

Mướt cả triền đê, mướt cả sông.

 

Ta ngẩn ngơ lòng đến bến đông

Hỏi dò từ đấy có về không?

Chín năm, ờ nhỉ, bao biến động

Người ấy giờ sao chửa lấy chồng?!

 

Ta lặng lẽ tìm giữa thinh không

Ngược nắng mưa xưa ngược gió đồng

Chợt hiểu lòng người sâu hơn rộng

Nửa đời ngờ nghệch sắc sắc không.

 

Ta đành tạ lỗi với hư không

Tạo hóa trớ trêu nợ vợ chồng

Người ấy vì yêu mà sầu mộng

Vét cạn tơ lòng đốt cháy sông.

*.

Hà Nội, 08:08 ngày 23/07/2023

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Gửi đêm

 

Em lại ra ngồi ngóng đợi ai

Để se sợi nhớ thắt thêm dài

Để dìu ánh mắt thêm hoang hoải

Để ríu cười buồn thêm mắt ai

 

Em lại ra ngồi ngóng đợi ai

Để líu ríu đêm tiếng thở dài

Để ngân ngấn lệ đêm trống trải

Để nhói đêm dài một dáng ai!

*.

Hà Nội, 09:30 ngày 19/04/2023

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Thì đã nhủ rằng...

 

Thì đã nhủ rằng đừng ráng yêu

Mà tin to nhỏ những mỹ miều

Mà nhìn đăm đắm mùi hàng hiệu

Mà tín ai kia bởi dáng kiều

 

Thì đã nhủ rằng đừng ráng yêu

Mà than gió lạnh ngả ngớn chiều

Mà vin nắng nhạt chao ôi điệu

Mà vịn mây buồn lững lững phiêu.

 

Thì đã nhủ rằng đừng ráng yêu

Mà sao khóe mắt lệ cứ nhiều

Mà sao thổn thức từng ngữ điệu

Mà dáng đổ dài bóng xiêu xiêu.

*.

Làng Đá, 03 giờ 35 - 09/04/2023

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Đợi em

- với TTQT -

 

Thắc thỏm ta chờ em ghé chơi

Để ta được ngắm nụ em cười

Để ta tíu tít kìa em tới

Để giỡn nắng chiều líu ríu rơi.

 

Ừ, đến đi nào, đến ngắm chơi

Vườn xuân rúc rích gió vui cười

Kìa đôi én liệng, chừng như đợi

Một dáng kiều thơm, mặt sáng ngời

 

Ừ, đến đi nào, đến ghé chơi

Để đêm thêm đắm mắt em cười

Để vườn xưa đượm hương gió mới

Để rộn tiếng lòng yêu mến ơi.

*.

Hà Nội, 3G30 - 25/03/2023

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Trai làng ra phố ...

 

Ừ thì rõ trai làng "lớ ngớ"

Vốn chân quê nên sẵn khù khờ

Em cứ bẻ ngang chừng cụm gió

Quất nát chiều cho bớt ngu ngơ

 

Ừ thì rõ trai làng "quá dở"

Đã chân quê lại giấu ngù ngờ

Em cứ đập cho chiều vụn vỡ

Để đêm nằm run cóng giấc mơ.

 

Ừ thì rõ trai làng "tưởng bở"

Chốn thị thành dễ dệt ước mơ

Em cứ quẳng đại vào góc chợ

Đốt cháy chiều cháy trụi "ham mơ"

 

Ừ thì rõ trai làng "nịnh bợ"

Đã "nhà quê" còn thích i tờ

Em cứ tẩm chiều cho ngọt lợ

Trút nhiều cay để hết "gà mờ"

 

Người ta nói: Trai làng... Đến sợ!

*.

Hà Nội, trưa 24 tháng 11-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Đêm cuồng say...

 

Em nhé, một lần quậy cùng ta

Một đêm giả khướt lướt Ngân Hà

Một đêm vịn cớ vì ta đã

Mà hứng đêm cuồng say với ta?

 

Ừ, giả lần thôi, đâu chết a

Người ta thiên hạ vẫn thế mà

Thì bởi ả Hằng lả lơi quá

Mà dáng ai kia cứ nõn nà...

 

Thôi, ngả vào ta, cuộn vào ta

Để đêm thánh thót rót trăng ngà

Để làn gió thoảng loang hương lạ

Để trộn vào ta, nghiến nát ta..

*.

Hà Nội, 2G45 ngày 01-07-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Tình chung

 

Mới hẹn mới thề nhất nhất tôi

Kiếp này, kiếp nữa chỉ yêu tôi

Thế mà tấp tểnh theo họ vội

Vất tuột hẹn thề bỏ sông trôi

 

Thì chữ chung tình rớt đầu môi

Biết rồi nên chỉ tự trách tôi

3 xu kiếm được duyên vài tối

Hà tất thở than đứng với ngồi.

 

Thế nhé, chữ tình chỉ vậy thôi

Đừng ví sông kia lúc lở bồi

Đừng than gió lạnh run chiều tối

Đừng mượn sao trời biện với tôi.

*.

Hà Nội, sáng 23-05-2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

Ngược dòng

 

Hôm nọ có người ghé bến sông

Nói chuyện nhà bên đã gả chồng

Từ độ ngược dòng đi xây mộng

Chả thấy một lần ghé bến sông.

 

Tôi biết người ta chẳng ngóng trông

Chỉ mình tôi với mộng hư không

Chiều qua lạc bước về Kim Động

Tôi lại trắng đêm hứng gió đồng.

 

Tôi biết người ta đã gả chồng

Giờ là mệnh phụ giữa phố đông

Tôi buồn tôi giận tôi dại mộng

Say mãi đò ngang khách má hồng.

 

Đã mấy đông rồi, đã mấy đông

Bếp lửa nàng nhen có đượm hồng

Mỗi bận nàng ra cài then cổng

Có lạnh so người trước gió đông?

 

Nàng có còn quen nép cạnh chồng

Hững hờ dạo gót giữa phố đông

Lá vàng lả tả khi chiều xuống

Có thấm cô đơn bởi gió cuồng?

 

Tôi biết người ta chẳng đoái trông

Chỉ mình tôi với mộng hư không

Tôi buồn tôi giận tôi dại mộng

Lỡ cả chuyến đò khách sang sông.

*.

Hà Nội, Ngày 29 tháng 11-2014

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

Mời nhấp chuột đọc thêm:

- Bạn đọc cảm nhận về thơ của Đặng Xuân Xuyếnl

- Bạn đọc cảm nhận bài thơ “Quê Nghèo” của Đặng Xuân Xuyếnl

- Bạn đọc cảm nhận về một số tác phẩm của Đặng Xuân Xuyếnl

- Đối thoại cùng  ký tựl

- Đọc châm cùng thời gianl

- Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyếnl

- Thơ độc vận Đặng Xuân Xuyếnl

- Thơ lục bát Đặng Xuân Xuyếnl

- Thơ tự do Đặng Xuân Xuyếnl

.

VÀI HÌNH ẢNH VỀ NHÀ SÁCH BẢO THẮNG

THUỘC CÔNG TY VĂN HÓA BẢO THẮNG:


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét